Xong việc ở hoàng cung, Cảnh Điền tức tốc trở về, chàng vào cửa đã thấy tôi nhàn nhã ngồi trước sân ngắm trăng.
- "Phu quân! Vò rượu này cho chàng!" tôi nhẹ nhàng đặt vò rượu vào tay Cảnh Điền.
Chàng gật đầu nhận lấy, uống một hơi, nặng nề ngồi phịch xuống nền đất. Tôi im lặng không nói gì, tay cầm quạt phe phẩy.
"Ta vẫn chưa thể hiểu nổi, ngai vàng có điều gì thu hút họ mà phải tranh chấp nhau đến sứt đầu mẻ chán?""Có lẽ chàng là ngày ngày giúp Chúa thượng lo toan việc nước mới hiểu người ngồi trên ngai vàng có bao nhiêu áp lực! Ngai vàng là thứ mà ai cũng mong muốn ngồi lên, nhưng như thế phải chịu được sức mạnh ngàn cân của nó! Bọn họ dù quyền cao chức trọng, xong công việc cần gánh vác lại khác nhau, đương nhiên tư duy suy nghĩ cũng khác nhau. Đối với chàng những chuyện ấy là chuyện nhỏ nhưng với họ là cả một vấn đề nan giải. Thế nên họ mới cảm thấy làm vua sẽ nhàn hạ, chỉ trỏ ngón tay sai sử người khác là xong!" tôi giải thích, tuy không rõ việc chính sự nhưng lời tôi nói ra cũng không hẳn không có căn cứ.Điều rõ nhất là nhìn vào hiện thực trước mắt, Nam quốc ngày càng trở nên phồn thịnh, dân chúng ấm no. Có thể hiểu được 2 anh em họ đã lao tâm khổ tứ, gồng gánh vất vả như nào. Dù cho những tên tham quan kia có ngồi được lên vị trí đứng đầu thiên hạ này thì chúng cũng chẳng thể đủ sức giải quyết những cuộc nổi dậy sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chin-doi-muoi-cho/3740793/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.