Quan khách ngoại trừ vài ba nhà vì chuyện Cảnh Điền bỏ thiếp ra thì ai cũng có mặt đông đủ, phần lớn là xem
Tân vương phi mặt mũi như nào mà khiến An vương si mê đến thế.
Lễ thành, quan khách ngồi lại chè chén, Chúa thượng ngồi trên cao cùng Hoàng Hậu, Thái hậu và Thái phi, hài lòng nhìn buổi lễ diễn ra tốt đẹp.
Tôi đứng cả buổi, chân hơi mỏi, người cũng rã rời. Dự định đi thay một bộ đồ thoải mái hơn thì nghe tiếng hô hoán thất thanh:
- "Chúa thượng trúng độc rồi! Bay đâu...hộ giá!!!" Thái hậu hốt hoảng la lên, tôi vội vàng chạy ra xem.
Cảnh Đức ngồi trên ghế, tay ôm ngực đau đớn, miệng phun ra một ngụm máu tươi, ngài khó nhọc hít thở. Ngự y nhanh chóng đi tới bắt mạch, tay lén nhét vào miệng hắn một viên thuốc màu đen. Sau đấy, Cảnh Đức được hộ vệ nhanh chóng hộ giá về cung.
Tình cảnh khiến quan khách sợ hãi, tay chân run rẫy quỳ rạp xuống. Tại sao chỉ có mình Chúa thượng bị hạ độc?
Chắc chắn đã có người ủ mưu, chỉ chờ đến khoảnh khắc này. Trong đám ấy, có vài người đang nhếch miệng cười thầm, cuối cùng thì cơ hội tốt cũng đã đến.
Thái hậu ở lại cùng tra xét, phát hiện Cảnh Đức sau khi uống hết ly rượu do Cảnh Điền đưa mới trúng độc thì lập tức cho người bắt giam chàng lại. Đầu độc vua là trọng tội, chứng cứ bất lợi sẽ dẫn đến việc xử trảm toàn phủ.
Tôi quỳ xuống dưới chân lệnh bà, khóc lóc, van
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chin-doi-muoi-cho/3739137/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.