“Những thứ khác không quan trọng, chỉ là thiếu gia dặn, cuốn Thông Liệu Kỷ Yếu này nhất định phải mang đi.”
“Thiếu phu nhân, thất lễ rồi.”
Ta trơ mắt nhìn hắn lấy cuốn sách ấy đi.
Cửa “két” một tiếng khép lại.
Trong phòng tối mờ, bừa bộn một mảnh.
Ta nằm trên đất, cổ họng như tụ một đám lửa, ngọt gắt.
Ngay sau đó, một ngụm m.á.u đỏ tươi trào ra.
Thẩm Lâm Chiêu, ta đã làm mất cuốn y thư chàng trân quý nhất rồi.
Tín vật không còn, chút liên hệ cuối cùng giữa chàng và ta cũng đứt đoạn.
Trăm năm sau, dưới cầu Nại Hà, chàng còn nhớ ta không? Năm đó ở Diêu Châu, trên nóc lò đất.
Chàng ngồi dưới ánh trăng, uống từng ngụm lớn rượu Thiêu Đao Bạch, kể cho ta nghe mười dặm Trường An.
Chàng nói nơi đó xe ngựa như rồng, lầu son gác tía.
Là thứ xa hoa mà cả đời một thôn nữ như ta cũng không thấy được.
Diêu Châu gió lớn, cát bay mù trời.
So với Trường An, kém xa ngàn dặm.
Nhưng chàng lại nói:
“May mà ngươi ở Diêu Châu, may mà, ngươi chưa từng đến Trường An.”
Khi đó ta không hiểu, chỉ cho rằng chàng khinh ta, tức đến mức đ.ấ.m chàng.
Đã là mười dặm Trường An, vì sao ta lại không đi được?
Chàng cười lắc đầu, trong mắt là nỗi ảm đạm ta không hiểu.
“Trường An quá lớn, ngươi sẽ lạc đường, sơ ý một chút là không ra được nữa.”
Thời gian trôi qua, ta cuối cùng cũng hiểu lời chàng.
Thứ lớn không phải Trường An thành.
Mà là thế lực đan xen chằng chịt nơi này.
Là đao quang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301720/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.