Cỏ hoang úa tàn, khắp nơi tiêu điều.
Bà ta chuẩn bị đầy bụng lời lẽ, định lấy tình động người, lấy lý thuyết phục.
Đẩy cửa ra, bên trong lại không một bóng người.
Thẩm Lâm Chiêu biến mất rồi.
Biến mất không một tiếng động, như thể hắn chưa từng tồn tại.
Hạ nhân nhìn nhau ngơ ngác, không ai biết hắn rời đi lúc nào.
Tra xét hồi lâu mới biết, mấy năm nay hắn toàn dựa vào làm tiểu nhị ở tiệm t.h.u.ố.c mà sống.
Hắn dùng tiền tích góp, mua chuộc án lại nha môn, đổi lấy lộ dẫn giấy tờ.
Thẩm mẫu tức đến hộc m.á.u, mắng Thẩm Lâm Chiêu bất hiếu bất nghĩa, đổ hết tội lỗi lên đầu hắn.
Thậm chí xóa sạch mọi dấu vết hắn từng tồn tại trong phủ.
Thẩm phụ không còn cách nào, chỉ đành chọn một thiếu niên văn nhược trong tộc, thay Thẩm Lâm Chương đi chịu c.h.ế.t.
6
Những gì Dung mụ mụ nói rất khái quát, cũng rất bình thản.
Tựa như người ngoài cuộc.
Nhưng từng chữ từng chữ, như lưỡi d.a.o cùn, cắt vào tim ta.
Ta đoán có ẩn tình, nhưng không ngờ chân tướng lại tàn khốc đến vậy.
Thẩm Lâm Chiêu, rốt cuộc chàng đã trải qua bao nhiêu đau đớn, gánh chịu bao nhiêu bất công, mới có thể trốn đến tận Diêu Châu xa ngàn dặm.
Chàng tự dệt cho mình một thân phận mới, đem những ôn nhu và kỳ vọng vốn nên thuộc về Thẩm Lâm Chương, ghép lên chính mình.
Đó hẳn là chấp niệm không lời giải của chàng cả đời này.
Chàng lừa ta, cũng lừa chính mình.
Ân tình không còn.
Ba năm ta ở Thẩm gia, hóa ra chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301721/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.