Đúng lúc ta nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc, Thẩm mẫu lại đổi giọng:
“Ta không phải ý đó, con chăm sóc Chương nhi ba năm, không có công lao cũng có khổ lao.”
“Chương nhi vừa hồi phục liền hòa ly, truyền ra ngoài thì ra thể thống gì, chẳng phải khiến người ta tưởng Thẩm gia ta là hạng bạc tình bạc nghĩa sao.”
Ta nhướn mày:
“Cho nên?”
“Cho nên, con cứ ở lại thêm một thời gian, coi như bầu bạn với lão bà t.ử ta.”
Ta cười lạnh:
“Đã không có tình nghĩa, chi bằng sớm tan sớm tốt.”
Ta đến Thẩm phủ vốn là để báo ân.
Giờ Thẩm Lâm Chương đã khôi phục ký ức, ân tình đã xong.
Ta hà tất phải ở lại diễn vở kịch này cho người ngoài xem? Thẩm mẫu thu lại vẻ hòa ái, ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị nhấp một ngụm trà, giọng lạnh đi vài phần:
“Ngươi chẳng qua chỉ là dưỡng nữ, để ngươi hưởng thêm mấy ngày thân phận chính thê, đã là nâng đỡ lắm rồi.”
“Ngươi nếu biết điều, ta tự sẽ cho người làm lộ dẫn cho ngươi.”
Trong lời bà ta có gai, ý trong lời càng rõ ràng…
Nếu ta không biết điều, bọn họ có rất nhiều cách để khiến ta biến mất một cách lặng lẽ không tiếng động.
Chén trà nặng nề đặt xuống bàn, tiếng vang giòn tan ch.ói tai.
Trong lòng ta lạnh toát, nhớ tới câu Thẩm Lâm Chiêu năm xưa hay khoe khoang:
“Mẫu thân ta thương ta nhất.”
Ba năm ở Thẩm phủ, ta chưa từng nhắc tới Thẩm Lâm Chiêu một chữ.
Một là sợ lộ ra quá khứ quen biết hắn.
Hai là cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-nhan-tro-ve/5301719/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.