Một đêm bình yên.
Một đám người rồng rắn kéo đến Đông Hải, nhưng lại không có tin tức nào được truyền ra.
Những người nhìn chảm chảm vào Đàm thị, vào Đông Hải, đợi nguyên một đêm, nhưng kết cục lại chẳng đợi được gì cả.
Tựa , Hy ‘chỉ đang đế nề ni đám người đi dạo xung quanh rồi lại quay về Bắc Sơn, không có xung đột với bất cứ người Đông Hải nào, Điều này khiến cho những đại gia tộc ở Phương Bắc đều sững sờ.
Rõ ràng là không dám tin.
Sao lại có thể như vậy?
Đàm thị phô trương thanh thế, chín cao thủ cấp bậc tông sư cùng hành động, tựa như một quả bom oanh tạc trong nước, nhưng lại không có một gợn sóng nào nổi lên.
Đập mạnh xuống nhưng lại nhấc lên nhẹ nhàng.
“Không gặp!”
Trong nhà họ Đàm vang lên tiếng Đàm Hưng quát to: “Tôi không thấy ai cả!”
“Người nào đến thăm dò chuyện của Đông Hải thì Đàm Hưng tôi sẽ không trả lời!”
Ông ta không ngờ, trời vừa sáng đã có nhiều người đến thăm dò tin tức như vậy, rốt cuộc là Đông Hải, mối quan hệ của Đàm thị và Đông Hải đã có chuyện gì xảy ra.
Nhưng bọn họ thật lòng quan tâm đến Đàm thị sao?
Chó mát Đàm Hưng đã bát đầu tin lời Giang Ninh nói rồi.
Chỉ e Đàm thị đã nát đến tận xương.
Người của tám chi mạch, có mấy người thật lòng suy nghĩ đến danh dự của Đàm thị?
Có lẽ chẳng có ai cả!
Ông ta giận điên lên!
“Đàm tổ, hiện giờ bên ngoài đều đang đồn đại, Đàm thị sợ Đông Hải, không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433127/chuong-634.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.