“Đúng vậy, tên là Giang Ninh, dạo gần đây vang danh khắp nơi”
Thư ký của Long Linh Nhi nhìn nét mặt vui vẻ của bà chủ thì hơi kinh ngạc, chẳng phải chỉ là một người đàn ông hay sao, có thể làm cho Long Linh Nhi mỉm cười: “Bà chủ, cô biết hắn à?”
Long Linh Nhi không trả lời, biết?
Đương nhiên cô. ta Biết Giang Ninh, eòn biết từ hồi nhỏ nữa kìal ƒ Nhưng Giang Ninh này là Giang Ninh năm đó sao? Đừng chỉ là trùng tên thôi nhé!
“Cô mau nói cho tôi biết, anh ấy trông thế nào, từ đâu đến, có phải đến từ Phương Bắc chúng ta không?”
Nghe được tên này, Long Linh Nhi như muốn nhảy cẵng lên.
Cô vừa mới từ nhà về, hiện giờ gia tộc không còn phản đối mối hôn sự năm đó nữa, cho dù Giang Ninh đã bị đuổi khỏi nhà từ lâu, trở thành một đứa nhỏ bị vứt bỏ.
Nhưng cô không quan tâm!
“Không phải người Phương Bắc chúng ta, nghe nói, trước đây là một tên lang thang, còn bị bệnh thần kinh”
Long Linh Nhi càng kích động, nhưng sau đó lại thấy đau lòng.
Cô ta có nghe nói đến chuyện Giang Ninh bị đuổi ra khỏi nhà họ Giang, lưu lạc đầu đường, hơn nữa mẹ của Giang Ninh bởi bị bệnh nhưng không được cứu chữa kịp thời mà đã rời xa Giang Ninh.
Là Giang Ninh!
Chắc chắn là hán!
“Nhưng hiện giờ hắn ta trở thành người ở rể, xung hỉ cho người ta”
Thư ký tỏ vẻ khinh thường: “Một người đàn ông có tay có chân lại đi ở rể, thật mất mặt”
Cô ta không chú ý đến sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433128/chuong-635.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.