Sắc mặt tám người thay đổi, giống như bị đoán trúng suy nghĩ vậy, nhất thời không thốt ra được lời nào.
“Đừng cho rắng tôi không biết, mỗi một chí các người đều thường xuyên tiếp xúc với những đại gia tộc Phương Bắc kia, Đàm Phong đáng chết, chẳng lẽ các người không đáng chết?”
Lời của Đàm Hưng khiến cho bọn họ run rẩy, không ngờ Đàm Hưng lại biết hết rồi.
Nhưng chắng phải ông ta đến để giết Giang Ninh sao?
Sao bây giờ lại như thể biến thành một người hoàn toàn khác thế này.
“Thu xếp đồ đạc theo tôi về, nếu không, thì đừng về nữa”
Dứt lời, Đàm Hưng hừ một tiếng, không nói thêm lời dư thừa nào mà quay đầu đi mất.
Ông ta rất rõ ràng, những người này nếu hôm nay đi giết Giang Ninh, vậy thì tuyệt đối sẽ không còn mạng để về nữa.
Cho dù tám người họ liên thủ thì cũng không phải là đối thủ của Giang Ninh.
Trận chiến khi Giang Ninh giết bốn cao thủ cấp bậc tông sư ở Thịnh Hải kia, có lẽ hắn không cần dùng bất cứ thủ đoạn nào cả, mà chỉ dùng thực lực của bản thân mà thôi, Đàm Hưng sẽ không do dự thêm phút nào nữa.
Đàm Hưng rời đi ngay trong đêm, tám cao thủ của các chi mạch cũng không dám đối nghịch, liền lục tục rời đi theo.
Cùng lúc đó.
Nhà họ Lâm.
Giang Ninh năm trên sofa sờ bụng, cá nướng trên bàn chỉ còn lại bộ xương.
“Anh không sợ béo hải”
Lâm Vũ Chân ấm ức nói, một con cá thì hơn bốn phần là vào bụng Giang Ninh, lúc hắn không ở nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433126/chuong-633.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.