Cả người Đàm Hưng run rẩy.
Giang Ninh mảng ông ta một cách không thèm nể nang gì như vậy.
“Không chỉ có mỗi Đàm thị của ông, mà cả cái giang hồ thối nát thế nào, ông thật sự không biết sao?”
“Cái gì mà hơi thở giang hồ, cái gì mà nhân nghĩa, nghĩa hiệp, có quyền tài quan trọng sao?”
“Có một Đàm Phóng thì sẽ có người thứ hai, thứ ba, đến cuối cùng sẽ là một đám bùn nhão!”
“Nếu ông còn chưa hồ đồ thì nghĩ lại giùm tôi cái đi”
Giang Ninh nhìn Đàm Hưng giờ đã trợn mắt há mồm, không thốt ra được lời nào, tỏ vẻ khinh thường.
Nếu như hắn muốn giết Đàm Hưng thì sẽ không phải mất bao nhiêu sức lực cả.
Đại tông sư cái gì, trước mặt hản, ông ta cũng thuộc loại không đỡ được một kích thôi.
Nhưng lúc này, hắn không muốn giết Đàm Hưng, cho dù ông ta là một lão già hồ đồ, nhưng ít nhất còn cứu được.
Giang Ninh không nói thêm gì nữa, xoay người đi thẳng, nếu cá nướng nguội mất thì sẽ ăn không ngon.
Còn Đàm Hưng đứng nguyên tại chỗ nhưng lưng thì còng xuống.
Ông ta sống cả một đời, thậm chí đã sắp bước một chân vào quan tài đến nơi rồi, chưa từng bị ai chỉ vào mũi mắng đến thậm tệ như vậy.
Nhưng ông ta lại không tài nào phản bác nổi!
Không chỉ không phản bác được, mấy lời của Giang Ninh khiến ông ta như được khai sáng, tựa như trong chốc lát đã hiểu rõ rất nhiều chuyện.
Hoặc có lẽ, ông ta đã biết từ lâu, chỉ là không thừa nhận mà thôi.
Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433125/chuong-632.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.