“Đường đường là nhất đại tông sư của Đàm thị, vậy mà lại chơi trò mai phục, tìm được đến chỗ tôi cũng không dễ dàng gì nhỉ”
“Giang Ninh!”
Đàm Hưng hừ lạnh: “Cậu thật vô liêm sỉ, ngay cả người bình thường mà cậu cũng lợi dụng cho được, cậu có còn là con người nữa không!”
“Dùng thủ đoạn hèn hạ giết người của Đàm thị, hủy hoại danh tiếng của Đảm thị, đêm nay tôi phải bắt cậu trả giái”
Giang Ninh búng tay, đầu thuốc bay thành một vòng.
cung sau đó chuẩn xác rơi vào thùng rác, đầu thuốc lập tức bị dập tắt.
Hắn lắc đầu: “Ông hồ đồ quá”
“Cậu nói gì?”
“Tôi nói ông già rồi hồ đồ”
Giang Ninh nói: “Tôi giúp ông giải quyết phần tử cặn bã của Đàm thị, cũng coi như đã thanh lý môn hộ giúp ông, ông không cảm kích thì thôi lại còn đến tìm tôi gây rắc rối?”
“Hơn nữa, tôi không dùng thủ đoạn hèn hạ, là do Đàm Phong quá yếu”
“Ngông cưồng!”
Đàm Hưng phẫn nộ.
Chết đến nơi rồi lại dám mạnh miệng ra ăn nói ngông cưồng!
Bộ râu dài của Đàm Hưng run lên, ông ta không thèm che giấu sát khí nữa mà điên cuồng bùng nổ.
Chân ông ta giãm xuống rồi lấy đà bật lên, tựa như một con du long, xông thẳng đến Giang Ninh.
“Chết đi!”
Mười hai lộ Đàm thoái chính tông nhất, một chỉ mạch của Đàm thị, cao thủ cấp bậc tông sư mạnh nhất đã bùng nổi Bốp bốp bốp!
Chân dài đá ra, phút chốc kéo theo một loạt âm thanh vang dội, thực lực như vậy, cho dù là Diệp Tâm Hoả ở trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433124/chuong-631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.