Đám người đông nghịt một mảnh đủ để hù chết người!
Cho dù thân phận của ông ta không tầm thường nhưng cũng không dám ra tay với những người bình thường này, đó là phạm vào tối ky của giang hồ!
Dù thế nào Đàm Hưng cũng không ngờ được vùng đất cấm Đông Hải sẽ đáng sợ như thế.
Sao Giang Ninh kia lại có uy vọng như vậy chứ?
Chắc chắn là hắn lừa gạt đám đân chúng này!
“Rút!”
Đàm Hưng cẩn răng.
Ông ta không dám tiến lên một bước, bằng không những người bình thường đang phẫn nộ này rõ ràng sẽ nuốt sạch bọn họ.
Còn chưa nhìn thấy Giang Ninh đã trực tiếp bị đuổi ra khỏi Đông Hải, Đàm Hưng là nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình sẽ có một ngày mất mặt như vậy.
“Cút đi!”
“Còn dám tới Đông Hải gây sự thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”
“Đông Hải tuyệt đối không cho phép có người làm xăng làm bậy, chúng tôi không đồng ý!”
Giọng nói của đám người vẫn sôi trào, lỗ tai Đàm Hưng cũng ong ong không ngừng. Ông ta không dám nói gì nữa, lập tức dẫn theo người Đàm thị rời khỏi Đông Hải.
Bọn họ không trở về mà tìm một chỗ nghỉ ngơi ở gần Đông Hải.
Bây giờ bao nhiêu gia tộc lớn phương bắc đang theo dõi Đàm thị?
Trong giới giang hồ lại có bao nhiêu người đang chú ý tới mình?
Nếu ông ta không đòi lại công bằng, danh vọng của Đàm thị lại hoàn toàn bị hủy!
Không chỉ Đàm Hưng mất mặt, mà phái đứng đầu Thập Nhị Lộ Đàm Thoái này cũng sẽ trở thành trò cười trong giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433123/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.