Anh Cẩu nghe vậy thì không nhịn được cười ha hả.
“Người của Đàm thị ông tài nghệ không bằng người, có gì để nói chứ? Bản thân không quản tốt nề nếp gia đình, con cháu ra tay vì quyền thế thì chết cũng xứng đáng.
Nếu ông giết tôi, đại ca của tôi tất nhiên sẽ không trả thù, muốn đánh thì đánh!”
Anh Cẩu quát lớn: “Muốn giết chết đại ca của tôi à? Ông hỏi xem bọn họ có đồng ý không!
‘Vừa dứt lời, con ñgưỡi của Đàm Hưng chợt co lại.
Ông ta nhìn thấy phía sau đám người anh Cẩu càng lúc.
càng có nhiều người tập trung lại, những người đó… đều là người bình thường!
Thậm chí có bà thím mới mua thức ăn từ chợ về, trong tay còn xách một giỏ thức ăn, trên mặt đầy tức giận.
Còn có người cầm cốc nước trong tay, hình như mới chạy từ trong công viên tới.
Còn có đứa trẻ chưa hết vẻ ngây thơ nhíu mày, rõ ràng đang tức giận.
“Ai muốn gây phiền phức cho cậu Giang?”
“Còn nói muốn giết cậu Giang à? Tên khốn kiếp nào nói, đứng ra cho tôi!”
“Cậu Giang tốt như vậy mà cũng có kẻ muốn làm hại cậu ắy à? Còn dám vác xác tới Đông Hải, muốn chết sao?”
“Đánh, đánh tất cả lăn ra ngoài!”
Rất nhiều người, khoảng hơn một nghìn người đông nghịt một mảnh!
Đàm Hưng cảm thấy trái tim của mình chợt thát lại. Cho.
dù ông ta từng trải qua mưa gió mấy chục năm nay, cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy.
Đây… Đây rốt cuộc là chuyện gì thế?
Ở Đông Hải, không ngờ Giang Ninh kia có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/433122/chuong-629.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.