“Bọn họ phạm sai lâm, dĩ nhiên bản thân bọn họ nên gánh chịu, dựa vào đâu mà bắt em chịu chứ?”
“Nhưng còn những công nhân kia thì sao?”
Trong lòng Lâm Vũ Chân vân có chút áy náy.
Giang Ninh thở dài: “Vợ à, sức người có hạn, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức thôi. Hơn nữa, em đã làm rất tốt rồi: Nhiều công nhân như vậy, Lâm Vũ Chân làm sao có thể thông cảm hết được chứ?
Hơn nữa, không phải ai cũng đáng để thông cảm.
Việc này cần phải phân biệt rõ ràng.
Lâm Vũ Chân khẽ gật đầu, không biết nghĩ gì mà lập tức.
có tinh thần.
“Sao vậy, em không ăn nho à? Anh bóc cho em mà”’ “Không ăn”
Lâm Vũ Chân đứng lên định rời đi, cô bỗng quay đầu hôn lên má Giang Ninh một cái: “Cảm ơn chồng!”
“Sức người có hạn, em có thể không giúp đỡ được nhiều, vậy em cần phải cố gắng hơn nữa, trở nên mạnh mẽ hơn nữa, như vậy sẽ có thể trợ giúp cho càng nhiều người hơn nữa!”
Lâm Vũ Chân nói xong lại đầy ý chí chiến đấu, hào hứng chạy đi làm việc.
Giang Ninh khẽ sờ mặt mình. Hắn còn chưa kịp phản ứng về chuyện mình chỉ thuận miệng nói một câu đã làm cho Lâm Vũ Chân hưng phấn như thế. Hắn chỉ đang suy nghĩ, tối nay về mình có nên rửa mặt không nhỉ?
“Thôi quên đi, vẫn nên rửa thì hơn. Nếu không lần sau hôn môi thì mình phải làm thế nào, chẳng lẽ không đánh răng?”
Giang Ninh cười một tiếng rồi ném quả nho vào miệng mình, tiêu dao tự tại.
Lúc đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432835/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.