“Các người biết Lâm thị hợp tác với các người vẫn luôn kinh doanh lỗ vốn không?”
“Các người biết, vì mở rộng thị trường, Lâm thị đã bỏ vào bao nhiêu nhân lực vật lực, tài lực không?”
“Các người chắc chắn không biết, các người chỉ biết có bản thân mình, suy nghĩ cho lợi ích của mình, cho nên muốn phản bội Lâm thị thì phản bội Lâm thị, quay đầu lại tìm tôi, các người thật sự không biết xấu hổ à?”
Từng câu nói của Lâm Vũ Chân giống như búa tạ đập mạnh lên ngực cửa mấy sếp tổng.
‘Vẻ mặt những sếp tổng này càng lúc càng khó coi, dần dần cứng đờ ra.
Bọn họ không ngờ được rằng Lâm Vũ Chân sẽ tức giận như vậy, hơn nữa còn không hề nể mặt!
“Các người không xứng làm chủ doanh nghiệp, tôi thật sự cảm thấy xấu hổ vì các người!”
Lâm Vũ Chân hoàn toàn không khách sáo, lạnh lùng nói một câu rồi đi thẳng.
Mấy sếp tổng ngơ ngác nhìn nhau, điều này hoàn toàn khác với kết quả bọn họ suy đoán.
Lâm Vũ Chân không tha thứ bọn họ, cho dù bọn họ có giả vờ thê thảm, cầu xin tha thứ, xin lỗi, Lâm Vũ Chân cũng không nhả ra, không cho bọn họ bất cứ cơ hội nào.
“Tổng giám đốc Lâm! Tổng giám đốc Lâm!”
Bọn họ thấy Lâm Vũ Chân đi mới kịp phản ứng, lập tức đuổi theo.
Nếu hôm nay không thể cầu xin Lâm Vũ Chân tha thứ, vậy doanh nghiệp của bọn họ có thể sẽ toi hẳn. Ở tỉnh Thiên Hải này làm gì còn có chỗ cho bọn họ dung thân nữa?
“Đứng lại!”
Bảo vệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432834/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.