Dương Đống tức đến đỏ cả mặt.
Ông cụ không có gì để nói về Dương La Lâm, đứa cháu này do một tay ông cụ bồi dưỡng ra được, ông cụ đương.
nhiên thỏa mãn.
Sau này, nhà họ Dương do Dương La Lâm kế thừa sẽ không có bất kỳ vấn đề gì.
Nhưng con gái của Dương Hoàng, Dương Tiếu, bây giờ.
còn tự ý quyết định; đổi tên của mình thành Dương Tiêu!
Cô bé còn tính là con gái nữa sao?
Dương Hoàng cũng có chút đau đầu, bản thân mình chỉ có một đứa con gái, ông ta lại không thể quản giáo được.
“Ba, ba đừng nóng giận, sau này con sẽ nói nó vài câu.”
“Con nói có tác dụng à? Nếu con nói có tác dụng, bây.
giờ nó đâu biến thành bộ dạng chết tiệt đó?”
Dương Đống hừ một tiếng: “Ban đầu ba tính đưa nó đến phương bắc, làm thông gia với một nhà, để cho nhà họ Dương có thể vững chắc ở Kiến Châu thêm mấy chục năm. Bây giờ thì tốt rồi, ba dám đưa qua sao?”
“Đưa đứa con gái như vậy qua, còn không phải phá hỏng nhà người ta luôn à!”
Ông cụ không nén được cơn giận.
Nhà họ Dương trọng nam khinh nữ rất nghiêm trọng, trong mắt những thế hệ trước như Dương Đống, chỉ có con trai mới là kế thừa gia tộc, con gái chỉ có tác dụng duy nhất là xem như công cụ để làm liên hôn với các gia tộc, đổi lại càng nhiều tài nguyên hơn cho gia tộc mà thôi.
Nhưng bây giờ Dương Tiêu thậm chí còn chẳng có nổi giá trị đó.
Dương Hoàng không dám nói lời nào, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432836/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.