Hắn nhìn chảm chảm vào Dương La Lâm, không đợi anh †a nói gì đã khoát tay rồi nói.
“Thôi, cậu Dương là người có thân phận, nhỡ bị thua thì mất mặt quá, bỏ đi thì hơn”
Dương La Lâm vốn không muốn để ý, nhưng vừa nghe Giang Ninh nói vậy thì lập tức không nhịn được mà cười lạnh.
Anh ta mà thua à?
Đánh cược với một tay tài xế mà anh ta cũng có thể thua sao?
“Được, vậy chúng ta đánh cược một lần!”
Dương La Lâm hầm hừ: “Nếu anh thua thì phải ăn hết số bánh ngọt này!”
Trong đĩa chất đầy với số lượng đủ cho ba tới năm người ăn mới hết được.
Giang Ninh gật đầu: “Làm người lại phải chấp nhận thua cuộc.”
Dương La Lâm liếc nhìn Giang Ninh, lại nhìn bụng của hán rồi hừ lạnh một tiếng, đặt ly rượu xuống.
Sau đó, anh ta đi thẳng về phía Lâm Vũ Chân.
“Cậu Dương, tôi có thể mời anh nhảy một bài được không?”
Không đợi Dương La Lâm đi tới trước mặt Lâm Vũ Chân, dọc đường đi đều có phụ nữ mời Dương La Lâm khiêu vũ, nhưng anh ta đều từ chối.
Mình được hoan nghênh như thế, nhiều năm như vậy chưa bao giờ phải chứng minh về sức hấp dẫn của mình.
Cho dù là người phụ nữ ưu tú hơn Lâm Vũ Chân, thân phận còn cao hơn cũng chưa từng từ chối mình. Dương La Lâm không nghĩ mình sẽ bị thua cược.
“Một tài xế nhỏ bé còn muốn làm màu trước mặt tôi à?”
Dương La Lâm thầm cười lạnh: “Anh sẽ biết cái gì gọi là chênh lệch!”
Lâm Vũ Chân đứng đó, vừa lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432818/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.