“Anh bạn, có thể uống một ly không?”
Dương La Lâm cười nói, trên mặt ấm áp như gió xuân, thoạt nhìn vô cùng ôn hoà.
Giang Ninh liếc nhìn anh ta: “Tôi phải lái xe, không thể uống rượu”
Quả nhiên là tài xết Trong lòng Dương La Lâm càng thêm chắc chắn.
“Vậy cũng được, af toàn của tổng giám đốc Lâm quân trọng hơn”
Dương La Lâm nói: “Vừa rồi tài xế của tôi với anh có chút hiểu nhầm, tôi thay anh ta xin lôi anh, mong anh đừng để trong lòng.”
Giang Ninh híp mắt lại, người này tới xin lỗi mình à?
Hắn nhìn chằm chằm vào Dương La Lâm, đôi mắt kia dường như có thể nhìn thấu tất cả, thấy rõ suy nghĩ ở sâu trong lòng anh ta.
Với chút đạo hạnh như vậy còn muốn giấu được mình sao?
“Đây là danh thiếp của tôi, về sau có chuyện gì cần tôi thì cứ trực tiếp gọi điện thoại cho tôi.
Dương La Lâm lấy danh thiếp ra và đưa cho Giang Ninh, nhưng anh ta chỉ đưa tới bằng một tay, không nhìn ra có gì khách sáo.
“Anh bạn, có thể uống một ly không?”
Dương La Lâm cười nói, trên mặt ấm áp như gió xuân, thoạt nhìn vô cùng ôn hoà.
Giang Ninh liếc nhìn anh ta: “Tôi phải lái xe, không thể uống rượu”
Quả nhiên là tài xết Than tng Pưo Lâm nen ô “Vậy cũng được, añ toàn của tổng giám đốc Lâm quân trọng hơn.”
Dương La Lâm nói: “Vừa rồi tài xế của tôi với anh có chút hiểu nhầm, tôi thay anh ta xin lỗi anh, mong anh đừng để trong lòng”
Giang Ninh híp mắt lại, người này tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432817/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.