Anh ta quay ngoät lại, là Giang Ninh!
Hắn gọi ai là vợ?
“Hả, anh muốn khiêu vũ à?”
Lâm Vũ Chân trả lời.
Dương La Lâm chỉ cảm thấy đầu mình bỗng nổ mạnh.
Vợ à?
Giang Ninh gọi Lâm Vũ Chân là vợ, cô còn trả lời?
“Được thôi.”
Cô còn đồng ý!
Lỗ tai Dương La Lâm cũng kêu ong ong ong. Mẹ nó, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?
Khóe miệng Giang Ninh cong lên, liếc nhìn Dương La Lâm, cố ý kèm theo sự khiêu khích.
Sau đó, hẳn đi tới trước mặt Lâm Vũ Chân, dắt tay cô, dẫn cô bước vào sàn nhảy: “Em không biết nhảy à? Anh sẽ nắm tay dạy em”
Hắn đặt một tay trên lưng Lâm Vũ Chân, một tay khác nắm tay Lâm Vũ Chân, bước theo nhịp, dẫn cô di chuyển theo.
Chỉ một thoáng, tất cả mọi người ở đó đều chú ý!
Không một ai ngờ được Lâm Vũ Chân từ chối Dương La Lâm, lại đồng ý với lời mời của Giang Ninh.
“Người kia… vừa gọi tổng giám đốc Lâm là gì vậy? Vợ à?”
“Hình như… gọi tổng giám đốc Lâm là vợ. Người kia…
chính là chồng của tổng giám đốc Lâm so?”
“Đó không phải là tài xế của tổng giám đốc Lâm à?”
Xung quanh Dương La Lâm vang lên những tiếng ồn ào.
Gương mặt anh ta hết đỏ tới tái rồi trở nên trắng bệch, bỗng trở nên dữ tợn!
Anh ta thậm chí nghe được có người đang thông cảm với mình!
Nói mình kém hơn một người tài xết “Rắc rắc rác!”
Dương La Lâm siết chặt nắm đấm, trên bàn tay nổi rõ từng sợi gân xanh.
Lâm Vũ Chân từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432819/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.