Phí Hậu thấy Giang Ninh đã bắt đầu hét lên chói tai.
Ông ta phải đòi lại một cái tát trên mặt này!
Không tát Giang Ninh mười mấy cái thật đau thì ông ta không thể nuốt trôi được cơn giận trong lòng.
Lúc nào, ngay cả chó mèo nào đó cũng dám đánh mình à?
“Đứng lại! Cậu đứng lại đấy cho tôi!”
Phí Hậu lao tới và ầm lấy Giang Ninh, cười lạnh một tiếng: “Đánh tôi rồi, cậu còn muốn đi à? Hôm nay không đánh gãy chân của cậu, ông đây sẽ không để cho cậu được yên!”
Giang Ninh quay đầu, sắc mặt trầm xuống.
Cho tới bây giờ còn chưa có ai dám nói với hắn như thế đâu.
“Bỏ tay ra”
Giọng hản hơi lạnh, đặc biệt là đôi mắt kia giống như hầm băng mười nghìn năm, lập tức làm cho người ta có cảm giác như rơi vào một vực sâu.
Trong lòng Phí Hậu thầm run lên bần bật.
Ông ta cũng không biết tại sao mình lại đột nhiên thấy sợ hãi như vậy.
“Cậu… cậu còn muốn kiêu căng nữa à?”
Phí Hậu theo bản năng thả tay ra, lùi lại hai bước, vội vàng quay đầu lại kêu lên: “Chính là cậu ta! € tới đây gây sự, cũng không nhìn lại xem đây là bữa tiệc của ail”
“Các người bắt lấy cậu ta, tôi muốn tát cậu ta mấy cái.”
Phí Hậu siết chặt nắm tay, hình như đang dồn sức: “Tôi đánh xong, các người lại đánh gãy chân của cậu ra, ném ra ngoài!”
Khi mấy người vào theo nhìn thấy gương mặt của Giang Ninh, dường như không khí trên thế giới đều lập tức bị rút sạch!
Bọn họ cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432814/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.