“Người đáng đánh chính là ông!”
Người đàn ông dẫn đầu tức giận nói: “Giữ chặt cho tôi!”
Trong lòng mấy người khác vừa nghĩ lại đã thấy sợ, hận Phí Hậu muốn chết. Ông ta suýt nữa đã hại chết bọn họ rồi. Lúc này, bọn họ giữ thật chặt lấy Phí Hậu, để cho người đàn ông kia tát từng phát, đánh cho miệng của Phí Hậu đầy máu.
Rắc!
Hai tiếng xương gấy vang lên, cả mặt Phí Hậu đã đỏ.
bừng, sau đó lại trở nên trắng bệch, ôm lấy hai chân của mình, toàn thân cũng đang co giật.
Đến giờ phút này ông ta vẫn chưa thể hiểu nổi, tại sao người bị đánh lại là ông ta Những người này đều bị mù sao?
‘Đánh Giang Ninh! Đánh Giang Ninh cơ mà!
“Người như thế không có tư cách tham gia bữa tiệc giao lưu, ném ra”
Giang Ninh thản nhiên nói.
“Vâng!”
Mấy người lập tức kéo Phí Hậu đi.
Đến lúc đó, Phí Hậu mới kịp phản ứng. Bọn họ… Bọn họ đều nghe lời Giang Ninh?
Vì sao chứ?
Nhìn sắc mặt của bọn họ hình như vô cùng sợ Giang Ninh, thậm chí có thể nói là khủng hoảng!
Làm sao có thể như vậy được? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra thế?
“Thả tôi ra… Các người muốn làm gì… Các người… A a!”
Giang Ninh không để ý nữa, ai mới là chó mèo thì bây giờ đã rất rõ ràng rồi.
Hắn đi thẳng về phía hội trường.
Trong hội trường, ánh đèn sáng ngời, một nghệ sĩ đang kéo đàn vi-ô-lông đầy tao nhã, tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương làm tâm hồn và thể xác của người ta đều dần dần bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432815/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.