Diệp tâm Hoả biết Giang Ninh là ai rồi!
Ông biết Giang Ninh là người nào rồi!
Nhưng đã quá muộn!
Sao lại có thể là hắn!
Sao lại có thể là cái người đáng sợ đó, saø hắn ta lại ở nơi này.
Nhà họ La lại dám chọc đến Chiến Thần, nhà họ La xong đời rồi!
Đừng nói đến ông ta, cũng đừng nói đến nhà họ La, cho.
dù là hào môn chân chính ở phương Bắc kia, ai dám trêu chọc vào vị này, vậy thì tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.
Ông lo lắng, ông sợ hãi và trên hết là hối hận.
Nhưng tất thảy đã quá muộn màng!
Ông nghĩ đến Giang Ninh đã đạt đến cảnh giới mà cả đời ông chỉ dám mơ tưởng, vĩnh viên không thể đạt được.
“Chưa từng có ai dám bảo tôi ra tay trước”
Giang Ninh nhìn từ trên cao xuống nhìn Diệp Tâm Hoả: “Ông là người đầu tiên, xứng đáng để kiêu ngạo”
“Xứng đáng kiêu ngạo ư?”
Thật sự xứng đáng để kiêu ngạo, dám chủ động bảo chiến thần mạnh nhất chủ động giết mình, toàn bộ thế giới này cũng chả có ai có lá gan đó đâu nhỉ?
Nếu như Diệp tâm Hoả biết thân phận thực sự của Giang Ninh thì ông tuyệt sẽ không đến Đông Hải.
Nhìn Giang Ninh, Diệp tâm Hoả không ngừng phun máu, còn có chút nội tạng vỡ vụn.
Một quyền này, đã khiến cho lục phủ ngũ tạng ông vỡ nát.
“Chết… chết trong tay cậu… tôi phục…”
Diệp Tâm Hoả run rẩy khoé miệng: “Tôi chỉ muốn… biết…
cậu dùng mấy phần thực lực…”
Giang Ninh giơ ra một ngón tay.
Nhất thời Diệp Tâm Hoả mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432802/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.