Đám người bắt đầu bỏ đá xuống giếng.
Giang Ninh nhìn họ, vẻ mặt khinh thường, con sâu cái kiến này hắn chả thèm quan tâm.
Nhưng nếu đã đến Thiên Hải rồi, không lột một lớp da,vậy thì phá vỡ mất uy nghiêm của vùng đất cấm Đông Hải.
“A Cẩu!”
“Dại”
Đám Anh Cẩu đồng thanh đáp.
“Đánh gẫy mỗi người một chân một để cảnh cáo.”
“Vâng”
Đám Anh Cẩu đáp tiếng.
Nghe được chỉ là đánh gẫy một chân, lại không yêu cầu bọn họ xưng tên, đám người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu cảm ơn.
“Cảm ơn anh Giang! Cảm ơn anh Giang!”
“Anh Giang đại nhân đại lượng, cảm ơn! Cảm ơn!”
Bị người ta đánh gãy một chân còn phải nói câu cảm ơn, những người đứng vây quanh cả đời này chưa từng gặp cảnh tượng nào như vậy.
Giang Ninh không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.
Trên đảo chỉ còn lại thi thể của Diệp Hoả Tâm, còn có một đám quần chúng đang chấn động tột cùng, cùng một đám người đang xếp hàng đợi bọn Anh Cẩu đánh gãy một chân…
Tin tức Diệp Tâm Hoả bị Giang Ninh giết được truyền đi nhanh chóng.
Uy danh của vùng đất cấm Đông Hải lại một lần nữa khiến người ta kinh sợ.
Ở tỉnh thành, một vài tên đang chuẩn bị hành động, vừa nhận được tin tức liền lập tức mua vé chạy trốn khỏi Thiên Hải không chút do dự.
Ai còn dám ở lại vùng đầm lầy này?
Ở lại, chỉ còn con đường chết!
Năm chữ vùng đất cấm Đông Hải chính là giẫm lên thi thể Diệp Tâm Hoả mà cất lên đầy vang dội, ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432803/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.