Sắc mặt Diệp tâm Hoả biến đổi, ánh mắt lộ vẻ “Tìm chết! Còn dám khiêu khích Diệp tiền bối! Giang Ninh, mày quá ngông cuồng!”
Diệp tiền bối, giết hản! Giết cái tên ngông cuồng tự đại này đi!”
“Giết hắn!”
Đám người hét lên, sớm đã không đợi được nữa.
Giang Ninh liếc đám người đó, ánh mắt lạnh lùng khiến cho đám người bỗng thấy căng thẳng, chẳng dám nói thêm gì nữa.
Bọn họ hiện giờ vẫn chưa dám chọc vào Giang Ninh.
Muốn phát tiết, vậy thì chỉ có thể đợi Giang Ninh thành một xác chết đã rồi nói.
“Ít nói mấy lời vô nghĩa, thời gian đến rồi, ra tay đi!”
Diệp tâm Hoả giơ tay lên: “Thân làm tiền bối, tôi có thể nhường cậu ba chiêu”
Chọc vào nhà họ La, đây là quyết định sai lâm nhất trong cuộc đời này của Giang Ninh, hôm nay, chính là ngày chết của hắn, cho dù nhường hắn ba chiêu thì sớm muộn gì hắn cũng phải chết!
“Nhường tôi ba chiêu?”
Giang Ninh bỗng nhíu mày, cười lạnh: “Nếu như ông có thể chịu được một quyền của tôi, vậy thì coi như tôi thuat”
“Ngông cuồng!”
Diệp tâm Hoả tức điên lên, ông ta muốn sỉ nhục Giang Ninh, Giang Ninh lại sỉ nhục lại ông!
Sỉ nhục nhà họ La, sỉ nhục Diệp Cuồng còn chưa đủ, Giang Ninh lại dám sỉ nhục ông?
Nhận một quyền của hắn? Diệp tâm Hoả thật muốn xem xem, một quyền này của Giang Ninh lợi hại thế nào!
“Tên nhóc ngông cuồng, đến đi!”
Diệp Tâm Hoả tức giận.
Giang Ninh nhếch miệng, bỗng hắn xông lên…
Rầm!
Mặt đất lún xuống, cát bụi bay mù mịt , sức mạnh đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432801/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.