Tàn thuốc càng lúc càng gần mắt của Diệp Cuồng!
Cảm giác hơi nóng kia làm cho trái tim của Diệp Cuồng đập loạn.
Bị điên rồi!
Bọn họ chắc chản là bị điên rồi!
“Dừng tay, dừng tay lại!”
Diệp Cuồng kêu to.
Nhưng anh Cẩu khống ngừng lại, vân đưa dần tới gần.
“Cái tay này của tao không khống chế bằng âm thanh đâu”
Anh ta chậm rãi di chuyển tàn thuốc. Diệp Cuồng thậm chí có thể nhìn thấy được rõ ràng từng sợi thuốc lá trên tàn thuốc này sáng lên, đang cháy đỏ!
Lúc này còn chưa chạm tới mắt của gã nhưng trong đầu Diệp Cuồng đã vang lên tiếng xèo xèo.
Gã muốn giấy giụa nhưng lại bị hai người đàn ông vạm vỡ khống chế, khiến gã căn bản không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn tàn thuốc cháy đỏ càng lúc càng gần!
“Tôi nói! Tôi nói!”
Diệp Cuồng suy sụp.
Cho dù gã có ý chí võ đạo mạnh mẽ, nhưng từ trước đến nay gã chưa từng trải qua chuyện như vậy, làm sao chịu được?
Ngón tay anh Cẩu dừng lại, tàn thuốc chỉ còn cách mắt của Diệp Cuồng chưa tới hai centimet.
Nghe được Diệp Cuồng đồng ý nói, anh ta không khỏi nhíu mày: “Hay là mày kiên trì thêm chút nữa đi?”
Diệp Cuồng thật sự muốn phát điên rồi.
“Tôi nói! Tôi sẽ nói ngay bây giờ!”
“Tôi là Diệp Cuồng! Sư phụ của tôi là Diệp Tâm Hỏa! Các người không thể động đến tôi!”
“Nếu các người dám động tới tôi, sư phụ tôi nhất định sẽ giết sạch các người!”
Bốp!
Anh Cẩu giơ tay tát.
“Ông đây bảo mày khai chứ không phải bảo mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432782/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.