Hản chợt quay đầu lại, nhìn chằm chảm vào anh Cẩu: “Không nói cho hắn biết quy định của chúng ta sao?”
Anh Cẩu lập tức đứng thẳng người, hùng hổ nói: “Con mẹ nó, ông đây đã nói cho mày biết là uy hiếp vô dụng, mày còn dám uy hiếp à?”
“Mày còn uy hiếp đại ca của tao sao? Mày đâm đầu vào.
chỗ chếtrồi!” A ZXNW ô Anh ta tiến lên liền đánh một bộ tổ hợp quyền, Diệp Cuồng hét thảm lên, sau đó giọng cũng nhỏ dần di.
“Được Tôi.”
Giang Ninh khoát tay: “Sao lại thô lỗ như vậy? Không phải tôi nói nên lấy đức thu phục người à?”
Diệp Cuồng gần như muốn nôn ra máu!
Má nó, cái này gọi lấy đức thu phục người à?
Mình sắp bị đánh chết rồi!
Không thể uy hiếp, không nói cho Giang Ninh biết sư phụ của mình là Diệp Tâm Hỏa, sợ rằng hắn thật sự giết mình mất.
Giang Ninh ngồi xổm xuống, nhìn chằm chẳm vào Diệp.
Cưồng, đôi mát kia bình thản như nước, Diệp Cuồng nhìn thấy lại đột nhiên run sợt Càng là bình tĩnh lại càng sâu thảm như một vòng xoáy, nhất thời không cẩn thận rơi vào trong sẽ không thể ra được nữa!
Chỉ là ánh mắt thôi, làm sao có thể khủng khiếp như vậy?
“Sư phụ cậu là Diệp Tâm Hỏa đúng không?”
Giang Ninh nói: “Là Diệp Tâm Hỏa ở nhà họ La kia à?”
Diệp Cuồng không dám lên tiếng.
Trong lòng gã đột nhiên dâng lên một cảm giác khủng hoảng mà chẳng biết tại sao.
Dường như trước mặt mình là một con thú hoang đáng.
Sợ vậy!
Cho dù vẻ mặt Giang Ninh bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432783/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.