Đây tuyệt đối là một đám người điên, bọn họ căn bản không sợ chết.
Thậm chí, ai có thể khống chế mình một hai giây, để cho những người khác thuận lợi giết chết, bọn họ vẫn rất hưng phấn.
Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì vậy?
Diệp Cưồng mới đánh ra một chiêu đã có ý định rút lui.
“Muốn trốn à? Muộn rồi!”
Anh Cẩu tức giận gâm lên một tiếng, nắm đấm mạnh mẽ, trực tiếp với khí thế hung hăng tới cực điểm.
Dám đến Đông Hải gây sự chính là tội chết, Diệp Cuồng còn dám tới khu huấn luyện của bọn họ để giết người là xem bọn họ như không khí sao?
Binh!
Bốp!
Bộp!
Cuộc chiến đấu lập tức diễn ra!
Ba mươi người bao vây tấn công Diệp Cuồng!
Cho dù Diệp Cuồng có hai tay thì căn bản chưa đánh ngã được người trước mặt, sáu mươi nắm đấm phía sau đã tới. Chỉ một lát, Diệp Cuồng lại ngã trên mặt đất, hai tay, hai chân đều bị bẻ gãy, liên tục kêu lên thảm thiết.
Trên mặt gã đầy vẻ hoảng sợ và khó có thể tin được nơi này tự nhiên có rất nhiều cao thủ như vậy.
Đừng nói ba mươi người, cho dù chỉ có ba người ở đây, hôm nay gã muốn giết chết Trần Ngọc thì căn bản cũng không thể làm được.
“Các người…”
Diệp Cuồng ngã trên mặt đất, toàn thân co giật, vô cùng đau đớn.
“Đưa đi!”
Anh Cẩu không nói nhiều: “Đừng quấy rầy người khác nghỉ ngơi.”
Diệp Cưồng nhanh chóng bị đưa vào trong kho hàng, cho dù hai tay, hai chân bị gãy nhưng vẫn bị bọn họ dùng xích sát buộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432781/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.