Trần Ngọc nảm ở trên giường trong phòng ký túc của nhà xưởng, cô ta vẫn có cảm giác như nằm mơ.
Những gì trải qua trong mấy ngày ngản ngủi lại giống như nắm mơ vậy.
Từ khi hiểu chuyện tới nay, cô ta đã được gửi nuôi trong nhà người khác, sau khi trưởng thành lại phải sống một thân một mình. .‹ Cô ta chưa từng được cảm nhận tình thân, càng chưa từng có cảm giác ấm áp.
Cô ta vẫn cảm thấy mình là người bị thế giới vứt bỏ, không biết xuất thân của mình, càng không biết ba mẹ mình là ai.
Hơn hai mươi năm qua, cô ta dường như không thể hòa hợp được với thế giới vậy.
Cảm giác hài lòng và vui vẻ luôn là của người khác, không có liên quan gì với mình.
Nhưng hôm nay, cô ta có được một cảm giác của riêng mình.
Một loại cảm giác thân thiết, một cảm giác ấm áp.
Dù thế nào Trần Ngọc cũng không ngờ mình lại có cảm giác này từ trong một doanh nghiệp.
“Ngủ đi, ngày mai bắt đầu, cố gắng cố gắng lên!”
Trên mặt cô ta tươi cười, dường như đã tìm được phương đi của mình, tìm được cuộc sống mà mình mong muốn.
Đêm khuya dần.
Diệp Cưồng giống như một bóng ma ẩn nấp trong bóng đêm, không ngừng lần tìm về phía phòng ký túc của Trần Ngọc.
Muốn giết một người, hơn nữa chỉ là giết một người phụ nữ bình thường thì căn bản không có bất kỳ khó khăn nào đối với gã!
“Vù”
Tốc độ của gã đột nhiên tăng lên, trong tay nắm chặt một con dao găm.
Gã giống như một con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432780/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.