“Làm phiên rồi.”
Giang Ninh đi vào, Ti gia Triệu đứng ở ngoài cửa đợi, không theo vào nữa.
Ông Phó muốn uống trà nói chuyện với Giang Ninh, ông không có tư cách đứng một bên nghe.
Giang Ninh bước vào, chiếc hồ nhân tạo ánh vào mắt, gió nhẹ thổi đến, nước trên mặt hồ sóng sánh, cho người ta cảm giác thư giãn thoải mái.
Trong cái đình bên hồ, một dế trời đàn ông cỡ năm mươi tuổi đang ngồi đó; động tác thuần thục mà thắp nhang pha trà, mùi thơm của trà lọt vào mũi Giang Ninh.
“Mạo muội mời cậu Giang đến, hy vọng cậu đừng trách”
Ông Phó ngẩng đầu nhưng không đứng dậy.
Với lai lịch của ông quả thật không cần đứng dậy nghênh đón, Giang Ninh cũng không để bụng.
Ông Phó nhìn rất hòa nhã, nhìn có cảm giác như Phật Di Lặc, trên mặt luôn mang nụ cười ôn hòa, cho dù là ai lần đầu nhìn thấy khuôn mặt này đều sẽ không nghĩ đây chính là nhân vật đáng sợ đã chiếm giữ thế giới ngâm của tỉnh Thiên Hải trong hai mươi mấy năm!
Giang Ninh cười cười: “Có thể đến đây uống trà là vinh dự của tôi”
Hắn đi thẳng vào đình ngồi xuống, không chút khách khí, khẽ híp mắt lại, ngửi ngửi: “Quả nhiên là trà ngon, xem ra tôi đến đúng lúc rồi”
Ở cách đó không xa, Tàn Kiếm đứng đó, vẻ mặt lạnh băng như cục đá vạn năm không tan.
Gã không ngồi cùng mà chỉ đứng đó, hoàn toàn là thân phận hộ vệ.
Ông Phó rót ly trà cho Giang Ninh, đưa tay làm tư thế mời, Giang Ninh gật đầu, ngón tay gõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432707/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.