Giang Ninh để anh Cẩu dẫn Tô Vân đi vòng mấy trường đại học, hắn trực tiếp lên xe của quản gia Triệu rời đi Cảnh vừa nấy, đừng nói là cô bé con chưa trải sự đời như Tô, dù là anh Cẩu cũng cảm thấy hơi khó tin.
Mấy lão đại của thế giới ngầm tỉnh thành từng cao cao.
tại thượng, bây giờ lại ngoan ngoãn như con mèo.
Anh còn nhớ rõ, trước đây lúc Giang Ninh còn chưa xuất † lão đại nào đó từ tỉnh thành đến tất cả mọi người căng thẳng không chiến địch mạnh! ` hiện ở Đông Hải, Đông Hải cũng kh thôi, giống như n¡ Nhưng bây giờ thì sao?
Giang Ninh không ra tay, thậm chí từ đầu đến cuối còn chẳng nói một câu nào hẳn học, nhưng biểu cảm kiêng kị trên mặt mấy người Chương Trình khiến anh Cẩu ấn Tượng sâu đậm!
“Ông Phó..”
Anh Cẩu lẩm bẩm, “Đến ông Phó cũng khách khí với đại ca như vậy”
Sự sùng bái trong lòng anh đối với Giang Ninh đã đạt được mức độ cực kỳ sâu sắc, đó chính là thần!
“Anh Cẩu, rốt cuộc anh rể em là người thế nào?”
‘Tô Vân càng tò mò hơn, anh rể ở rể này của mình hình như rất lợi hại.
Tất cả mọi người đều khách khí với hắn, thậm chí là kính sợi “Nghe nói là Cái Bang”
Anh Cẩu không biết thân phận thật của Giang Ninh, chỉ biết Hoàng Ngọc Minh từng nói, Giang Ninh từng cùng anh ấy lưu lạc, còn chia cho anh ấy nửa cái bánh bao, nói chung là thật hay giả thì không biết, Hoàng Ngọc Minh bảo mọi người cứ nhớ thế là được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432706/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.