Ông Phó có thể cảm nhận được, Giang Ninh không nhắm vào ông.
Nếu không phải kẻ địch, dù không phải bạn, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không có áp lực gì.
Giang Ninh khí thế hung hăng, quá mạnh, mạnh đến mức khiến ông Phó cũng có chút kiêng kị, nhiều năm như vậy, ông trước giờ chưa từng có cảm giác này.
Tàn Kiếm không nói gì.
Có thể khiến ông Phó đối xửiến trọng như vậY nhiều năm như vậy chỉ đó một mình Giang Ninh.
“Nếu không phải đến từ phương Bắc, vậy chúng ta vẫn còn thời gian”
Ông Phó thở một hơi, “Mấy dã thú ở kế bên đã lăm le nhiều năm rồi.”
Tàn Kiếm lạnh giọng nói: “Chúng không dám bước vào tỉnh Thiên Hải của chúng ta một bước!”
“Ha ha, trước đây không dám, đó là vì thế lực hai bên cân bằng, sau lưng chúng ta có người, sau lưng chúng có người, bên cạnh tôi có cậu, bên cạnh hắn cũng có cao thủ, cậu giết anh em của hắn, mối thù này hắn đã nhịn năm năm rồi”
Ông Phó cười, “Nhưng bây giờ, thế cân bằng này có thể duy trì đến lúc nào?”
“ý ông là, Giang Ninh này có thể phá vỡ thế cân bằng?”
Ông Phó không nói thêm.
Thế cân bằng này sớm muộn gì cũng bị phá, tỉnh Thiên Hải là tỉnh lớn ven biển tài nguyên quá mê người rồi, ông chiếm giữ hai mươi mấy năm, vì nhà đó kiếm không biết bao nhiêu tiền, tất nhiên cũng có người muốn hưởng miếng bánh ngon này.
Đặc biệt là bây giờ hoàn cảnh của nhà đó không tính là tốt, người trước đây không dám ra tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432708/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.