“Không rảnh thì không đi nữa”
Lâm Vũ Chân hừ nói.
Cô vừa nói xong, điện thoại lại vang lên, lần này là Tô Mai gọi đến.
Quả nhiên, dì cả không yên tâm, sợ nhà họ không đi liề SÀN. o Tô Mai. Ä %1 Ỹ “Mẹ phải chăm sóc ba con, không có cách nào phân thân, Vũ Chân, con đi đi, không cần biết thế nào, bà ngoại là người lớn, đến chúc mừng sinh nhật bà là chuyện nên làm.”
Tô Mai bất mãn với bà dì cả này, nhưng đối với bà ngoại thì bà vẫn rất hiếu thuận.
Lâm Vũ Chân không lên tiếng, đang há miệng định nói gì đó, nhưng Tô Mai đã cúp điện thoại.
Giang Ninh buồn cười, hẳn còn chưa thấy dáng vẻ bị ép.
buộc của Lâm Vũ Chân như vậy đâu.
“Đừng nhăn mặt, sáng mai chúng ta đi, tiện thể gặp họ hàng của em luôn”
Giang Ninh bảo: “Là con rể, kiểu gì cũng phải ra mắt họ hàng”
“Chắc gì bọn họ đã thích anh đấy”
Lâm Vũ Chân hậm hực bảo.
Giang Ninh chả sao cả, đây chỉ là việc mẹ vợ sai bảo, hắn nhất định phải hoàn thành.
Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Ninh chở Lâm Vũ Chân đi làm trước để xử lý một vài chuyện quan trọng, còn hắn thì đi đến khu thương mại mua quà.
Sau đó hắn lại quay lại đón Lâm Vũ Chân, đi thẳng đến nhà bà ngoại ở trên thị trấn.
“Giang Ninh, nếu như bọn họ hỏi anh, anh chỉ cần trả lời qua loa bừa vài câu là được, nếu như bọn họ nói gì anh, anh cũng đừng giận”
Lâm Vũ Chân nhìn Giang Ninh hơi xấu hổ: “Những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-than-hao-mon/432625/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.