Ngày hôm đó, Lưu Minh đưa An Vi Di đi chơi rất nhiều nơi, ăn các món ngon khiến cô vô cùng vui vẻ.
Chẳng mấy chốc đã hết ngày, trời chiều dần ngả về đêm, những ánh đèn lung linh huyền ảo rực rỡ trên hè phố.
An Vi Di vui vẻ chạy loạn ở phía trước, hệt như một đứa bé tò mò khắp nơi. Nhìn những chiếc lá vàng rụng đầy trên đất, cô cười khúc khích nhặt lên ngắm nghía.
Lưu Minh nhìn theo bóng dáng thoăn thoắt của cô, bên khoé môi nhịn không được mà cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
Giá như thời gian có thể ngừng lại tại giây phút này, để anh có thể nhìn ngắm mãi nụ cười tinh nghịch của cô.
Giá như thời gian có thể xoay tròn như một chiếc đồng hồ quay quanh trục, để phút giây bên cô được lấp đầy những khoảng trống thiếu vắng trong anh.
Giá như... Cuối cùng cũng vẫn chỉ là giá như mà thôi.
Nụ cười rạng ngời, ánh mắt sống động này, liệu còn có thể tồn tại được đến bao giờ?
Cuộc đời là vô vàn những mảnh ghép, có hạnh phúc cũng có những khổ đau. Anh muốn cô hạnh phúc, nhưng người đem lại điều đó không bao giờ có thể là Lãnh Hàn Duật! Cô là của anh, của một mình anh!
"Chú lưu manh, tại sao cứ là lá vàng thì sẽ rụng? "
Cô đưa một chiếc lá vàng khô đứng trước mặt anh, đầu khẽ nghiêng đi vẻ nghĩ ngợi. Ánh đèn điện từ xa hắt lại, chiếu lên khuôn mặt bầu bĩnh, làm đôi mắt vốn đã sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077283/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.