Sáng hôm sau, An Vi Di thức dậy, vị trí bên cạnh đã không còn ai, nhưng hơi ấm cùng mùi hương nam tính nhàn nhạt vẫn còn vương vấn đâu đây.
Cô có chút tiếc nuối mà khịt khịt cái mũi. Được anh ôm vào lòng thật là ấm a, cô còn chưa kịp nhìn anh, anh đã đi mất rồi!
Cái mặt nhỏ nhắn khẽ xị xuống, bước chân xuống giường.
Anh chỉ bỏ rơi cô một tuần thôi! Cô cũng không phải thiếu anh là sẽ chết!
Sáng sớm, cô nên làm gì đây? Tập thể dục? Cô chưa bao giờ tập thể dục, nhưng ý tưởng này cũng không tồi!
Chạy bộ một vòng quanh công viên, cô mệt muốn đứt hơi mà nằm dài trên bãi cỏ xanh mượt, đôi mắt to tròn linh động cũng bắt đầu lim dim, cô hoàn toàn không biết, ở đằng xa kia có một ánh mắt ấm áp vẫn luôn dõi theo cô.
Lưu Minh bước đến bên cạnh cô, ngồi xuống ngắm nhìn hàng mi dài cong vút đang khẽ chớp động như cánh bướm, hơi thở đều đều vì ngủ say, môi anh nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo.
Đưa tay chạm nhẹ vào làn da trắng nõn mịn màng như da em bé, cảm xúc trơn mềm mại khiến anh chỉ muốn chạm vào mãi.
Anh biết, đưa cô vào cuộc chiến này thực sự là đẩy cô rơi xuống vực thẳm. Nhưng chỉ có cô mới có thể giúp anh mà thôi. Anh tự hứa với lòng mình, hoàn thành xong nhiệm vụ này rồi, nhất định anh sẽ bù đắp thật nhiều cho cô, sẽ đưa cô rời khỏi nơi chất chứa những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077282/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.