“A...A...A...”
Tiếng kêu thất thanh của Vi Di vang vọng trong màn đêm như tiếng ai oán vang trời.
Lãnh Hàn Duật vẫn sải đều bước chân tiến về phía trước, cố gạt tiếng hét đó ra khỏi đầu. Anh không ngừng tự nhủ, chắc chắn cô ấy chỉ làm vậy để anh trở về.
Nhưng dù sao, trong lòng anh chợt dâng lên một cỗ cảm giác bất an.
Có nên quay lại nhìn bé ngốc của anh một chút không nhỉ? Anh chỉ đứng nhìn cho bớt nhớ thôi?
__________________
An Vi Di sợ hãi từng bước lui về phía sau. Cô nhắm chặt hai mắt, cắn môi kìm nén tiếng khóc nức nở.
Duật, chú đâu rồi? Chú có biết là tôi sợ hãi lắm không? Sao chú bỏ mặc tôi?
An Vi Di cảm nhận được con vật trơn trơn ướt át đang từng chút trườn lên đùi mình. Nhịp tim cô đập càng lúc càng nhanh, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả vạt áo, trong lòng không ngừng hi vọng Lãnh Hàn Duật sẽ đến cứu cô. Bàn tay không tự chủ đã bấu sâu vào da thịt, mái tóc dính bết lại với nhau, trông vô cùng đáng thương tội nghiệp.
Con rắn to lớn đang không ngừng áp sát vào cô, khè ra cái lưỡi đáng sợ, đôi mắt nó híp lại như đang xác định con mồi, rồi từng bước dùng thân thể dài ngoằng của mình quấn quanh thân cô.
An Vi Di sợ hãi khóc thét thành tiếng, da đã trắng nhợt, đôi môi hồng hào cũng bắt đầu tím tái.
“Duật... chú ở đâu? Cứu tôi! Duật!”
Pằng...
Viên đạn cuối cùng được bắn ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077271/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.