Mặt trời từ từ nhô lên cao, những tiếng chim hót líu lo vang trời. Sương đêm còn đọng trên những cành lá, nhỏ giọt xuống bờ cỏ xanh mượt.
Lãnh Hàn Duật đã thức dậy từ lâu, ngắm nhìn cô bé vẫn đang cuộn chặt trong lòng mình ngủ thật ngon giấc.
Anh ôm chặt lấy cô, sưởi ấm cho cơ thể nhỏ bé, không nhịn được khẽ hôn nhẹ lên môi cô.
“Heo con, mau tỉnh dậy”
Anh cọ mũi mình vào mũi cô, hơi thở ấm nóng thổi lên khuôn mặt khiến An Vi Di có chút ngứa ngáy.
Dụi dụi đôi mắt vẫn còn nhập nhèm vì ngái ngủ, nhìn đáng yêu như một con mèo lười.
Thật là cưng chết đi được!
Lãnh Hàn Duật véo hai cái má bầu bĩnh hồng hồng của cô, trong trái tim ngập tràn hạnh phúc, nhưng cũng thật sợ.
Các bang phái khác bắt đầu rục rịch trở lại, anh lại là một uy hiếp lớn đối với bọn chúng. Anh biết, ở bên anh, cô nhất định sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, nhưng anh không nỡ rời xa cô.
Giá như anh chỉ là một con người bình thường cũng làm việc nhận lương như bao người, có phải mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều không?
“Di Di, em còn không mau dậy, nhất định khi chúng ta ra ngoài sẽ bị muộn đó, biết không?”
An Vi Di phồng má, chu chu cái miệng nhỏ nhắn khiến anh khẽ bật cười:
“Duật, tôi thật sự rất buồn ngủ, chú cõng tôi để tôi hảo hảo ngủ ngon có được không?”
“Di Di, con heo lười biếng này! Bình thường đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077273/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.