Những ngày tiếp treo, tình trạng của Dương khá hơn một chút, anh đã chịu rời khỏi giường, thỉnh thoảng ngồi bên sofa cạnh cửa sổ nhìn ngắm bầu trời qua ô cửa kính… Nhưng cả ngày Dương không nói câu gì, không giao tiếp với bất kỳ ai, cũng chưa từng bước ra khỏi phòng bệnh. Đèn trong phòng luôn để ở mức sáng thấp nhất, rèm cửa cũng không được mở quá lớn… Phần lớn quãng thời gian Dương đều ngồi bên sofa, bác sĩ đến thăm khám, hỏi han đủ điều Dương cũng không nói gì. Ông Hải, Dũng… tất cả những người thân luôn nghĩ cách để anh thoát ra khỏi tình trạng này, nhưng đều vô ích.
Từ ngày Dương gặp chuyện, Dũng là người đã thay Chủ tịch giải quyết toàn bộ công việc ở tập đoàn. Ông Hải gác lại hết những bộn bề bên ngoài, ngày ngày ở bệnh viện để chăm sóc con trai. Thế nhưng, ông cũng chỉ được phép đứng bên ngoài phòng bệnh và nhìn con qua khung cửa kính, bởi Dương không muốn gặp gỡ, không muốn tiếp xúc với ai.
Không đành lòng khi chứng kiến những điều này, ông Hải đã tìm cách liên hệ với bác sĩ người nước ngoài, một người có chuyên môn rất giỏi, nhiều năm về trước, chính là vị bác sĩ ấy đã chữa bệnh cho Dương. Cuộc gọi được kết nối qua màn hình cỡ lớn, người đàn ông tuổi trung niên mái tóc bạc trắng đến đỉnh đầu, thần thái mệt mỏi nhưng ánh mắt chất chứa đầy hy vọng khi dõi theo từng âm thanh kết nối đến người ở đầu dây bên kia.
Chỉ ít phút sau, màn hình hiện lên hình ảnh vị bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-vi-gap-duoc-em/2507780/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.