*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi Tổ Tổng thở đều, liền ngẩng đầu ra khỏi người tôi, anh dùng ngón tay vuốt nhẹ lên mái tóc ướt trên mặt tôi: “Cô ta còn nói cái gì?”
Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, cũng như vậy, sẽ không có cơ hội chiến thắng khi chơi trò mưu mô tính kế với những người giàu có và quyền lực.
Tôi chỉ có thể tự nhiên nói thẳng: “Một trong số những thủ lĩnh hắc bang, sẽ là người tiếp theo.”
Tổ Tổng trầm mặc trong chốc lát, nhàn nhạt nói, khiến người khác không nghe ra là đang vui hay giận: “Cô ta biết cũng không ít."
Tôi thử ngập ngừng ôm lấy đầu và chạm vào môi anh, Tổ Tông cho phép tôi hôn anh, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, “Hạo Hiên, Mễ Loan cũng có thông tin tình báo chính xác, cô ta có mạng lưới quan hệ rất rộng, cũng đã được đào tạo, rất dễ tìm kiếm tin tức.”
Tổ Tông lật người nằm bên cạnh tôi, một tay ôm tôi, tay kia thì tắt đèn, ánh sáng của ánh trăng yên tĩnh tràn vào cửa sổ, còn sáng hơn so với lúc bật đèn, trong phòng im ắng như mặt hồ gợn sóng, đột nhiên kinh ngạc vì giọng nói trầm thấp khàn khàn của anh, “Là Thái Bình số 2"
Tôi ngây người, con tàu chở hàng này tôi chưa từng nghe qua, đa phần những chiếc tàu ra vào cảng Đông Bắc đều do nhà máy đóng tàu Đông Nam cung cấp trực tiếp, hợp tác lợi ích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-muon-hanh-ha-em-ca-ngay-lan-dem-anh-muon-em/1507437/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.