*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**********
Mễ Loan lại đeo lên đôi hoa tại tượng trưng cho việc làm người dắt gái.
Gà vịt trong giới đều rất mê tín, chú ý nhiều thứ, tú bà là nam thì đeo mặt dây chuyền hình giày cao gót, tú bà là nữ thì đeo hoa tai hình quả chuối, ngụ ý nói cho khách nam và khách nữ rằng chỉ tiếp khách hàng quen.
Cô ta và tài xế của ông lớn đã từng quen biết một đoạn thời gian, đồ cũ nhặt lại, rõ ràng là có gì đó không ổn.
Tôi đi theo cô ta vào phòng thuê, hỏi thẳng vào vấn đề người đàn ông kia đâu.
Mễ Loan hờ hững, chùm tia sáng tối tăm bao phủ cô ta, cô ta ở trong phòng tự rót tự uống, dáng vẻ giả vờ nhẹ nhàng hờ hững: “Chia tay rồi.”
Tôi cau mày lại: "Không phải sắp kết hôn rồi sao."
Cô ta thưởng thức hương vị của rượu, nửa say nửa thật, nói rằng đẳng, cô ta chưa bao giờ biết rượu nho đặc biệt lại đẳng như vậy.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ta, giữ lại chiếc lỵ, ngăn không cho cô ta tiếp tục uống say nữa: “Không thể uống nữa đâu.”
Ở trong cái nghề thối nát này lâu rồi, hoàn lương đâu phải việc dễ như trở bàn tay, thế giới có nhiều người không chịu nổi cô đơn như vậy, đàn ông đa dạng, phụ nữ sao có thể chịu đựng tịch mịch.
“Anh ta tìm tôi đòi sáu tỷ đồng để về quê xây nhà, sang nhượng cửa hàng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-muon-hanh-ha-em-ca-ngay-lan-dem-anh-muon-em/1507436/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.