Ôn Lật Nghênh cho rằng mình sẽ lại sợ hãi đến không dám chợp mắt như đêm hôm đó. Nhưng không.
Nhà lớn có cái tốt của nhà lớn, nhà nhỏ cũng có cái hay của nhà nhỏ. Ít nhất, nằm trên giường, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của Du Chi ở phòng khách. Cuối cùng, cô đã chìm vào giấc ngủ cùng với tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm của anh. Không biết một người đàn ông to lớn như anh, tại sao lại tắm lâu như vậy.
Đêm đó, cô lại mơ thấy Du Chi. Lần này không kỳ quái như trước. Cô mơ thấy anh bước ra từ một vầng sáng chói lòa, nói với cô:
“Ôn Lật Nghênh, sau này tôi là chỗ dựa của em, tôi sẽ bảo vệ em.”
Tỉnh lại, cô ôm chăn, một lúc lâu vẫn còn ngây ngất trong những lời nói đó.
Chỗ dựa của cô sao? Anh … bảo vệ cô ư?
Đằng sau cô có cả một Ôn gia, có Ôn Triệu Lân, có hai người anh trai, cần gì đến anh che chở chứ. Lần này chẳng qua là “nước xa không cứu được lửa gần”, cô mới cho anh một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân mà thôi. Ôn Lật Nghênh bĩu môi.
Cô xoay người xuống giường, vừa đi ra ngoài vừa gọi cho Vũ Manh đặt bữa sáng. Không hổ là trợ thủ đắc lực của anh cả, Vũ Manh đã nhanh chóng nắm bắt được sở thích của cô, cô ấy rất biết cách lấy lòng.
【Sandwich trứng cá ngừ phô mai, double phô mai】
Cô vừa gửi đi một biểu tượng cảm xúc mèo con bắn tim, ngẩng đầu lên, và sững sờ.
Sao Du Chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-do-danh-em-tri-luong-luong/4703282/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.