Hắn tự suy diễn cho rằng Vỹ Điệp đang cố lấy sự thương hại từ hắn, rồi đùng đùng tức giận bỏ đi, lúc ra ngoài Uyên Hà sớm đã rời đi.
Đêm ngày thứ 6 hắn lại vào phòng giam, Vỹ Điệp nhíu nhẹ đuôi mắt khẽ nhìn ra, vẻ mặt của hắn vẫn nghiêm túc cao lãnh như mọi hôm, có điều hành động tiếp theo có chút khác thường.
Khóa cửa đột ngột bị hắn chốt chặt chẽ, Vỹ Điệp nhìn thấy cũng không phản ứng, gian nan lùi người tựa vào thành giường thất thần nhìn hắn từng bước chậm rãi đến gần.
Chiếc áo sơ mi ngay lập tức cởi bỏ, cả thắt lưng cũng nhanh chóng bị hắn vứt xuống sàn, Vỹ Điệp đủ nhận thức hiểu hắn muốn gì, nhưng cô không sợ hãi, hiện giờ cô sống như một cái khác không hồn, tay chân dường như đã mất cảm giác, hắn có muốn làm gì với thân xác này cô cũng chẳng còn đủ sức quan tâm.
"Yên Vỹ Điệp, ở đây mấy ngày có cảm thấy thiếu hơi đàn ông không?"
Hắn nhả giọng hèn hạ sỉ nhục cô, càng thấy người một mực cứng đầu hắn càng bực dọc, đã cởi áo mà cô vẫn không chịu mở miệng, làm cho hắn mất kiên nhẫn lập tức vồ lấy cô.
Người bị kéo ngã ngửa ra giường, Yên Đới Nam như thú hoang bị bỏ đói lột sạch đồ trên người cô, thỏa thích động chạm. Hắn hôn khắp người cô nhưng chỉ có đôi môi là thứ duy nhất hắn không đụng tới.
Vỹ Điệp vẫn đờ mặt nằm im mặc kệ hắn, cả khóc cũng không có, bởi đáy mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802402/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.