Yên Đới Nam ngồi cạnh mép giường, một mặt lãnh khốc đăm đăm nhìn cô, sát khí từ người hắn tỏa ra hung hãn khiến người khác cảm nhận phải phát lạnh.
"Tỉnh rồi à?"
Giọng trầm thấp, hắn xích lại gần, Vỹ Điệp vẫn như cũ không quan tâm, không nói năng, hệt như người câm. Cô chỉ ôm lấy bụng mình, có lắm là vài hơi thở trì trệ, từ gương mặt cho đến nước da đều một màu trắng bệch.
Đôi môi căng mọng như thạch thay bằng một vẻ xơ xác, nhợt nhạt, nhìn cô chẳng chỗ nào giống người bình thường, cứ như một xác sống, một người bê tha nghiện ngập.
Hắn đánh giá xong, mắt lại di chuyển vào chiếc bụng nhỏ xinh kia, nhìn chòng chọc đến mức Vỹ Điệp phải nhíu mày chú ý sắc thái khác lạ của hắn.
"Em có biết mình đã mang thai rồi không?"
Bàn tay ôn nhu đặt tay lên bụng cô, xoa xoa trông cực kì yêu thương. Vỹ Điệp lập tức chưng hửng với câu nói của hắn, mắt mèo mở to như mắt ếch, cuối cùng cô cũng chịu mở miệng phát ra âm thanh lắp bắp.
"Mang...thai..."
Đầu óc chợt bối rối, trong lòng đang tĩnh lặng đột nhiên hình thành thủy triều vồ vập, như ngọn núi lửa phun trào, cô cảm thấy có tia vui sướng đang dần lan tỏa khắp toàn thân, từ đại não cho tới từng tất da thịt, thậm chí là từng sợi long mao trên người.
Khuôn miệng nhỏ nhắn vô thức giật giật, cô nhìn hắn hoang mang, mấp máy hỏi.
"Tôi...có thai sao?"
"Phải!"
Yên Đới Nam gật đầu, âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802399/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.