Vỹ Điệp ôm lấy bụng nhỏ, nước mắt nặng trĩu nhỏ từng giọt đến đau buốt cả tim.
"Con ơi, mẹ vô dụng, chính mẹ đã hại bố của con..."
Cô khóc bi ai đến mệt mỏi, tay vẫn còn ôm lấy bụng mơ hồ về những chuyện trong quá khứ, không phải cô nghĩ về những bi kịch mà là hồi ức đẹp đẽ nhất khi yêu nhau, dù biết đó là sắp đặt nhưng ít ra khi ấy cô không phải nặng lòng như lúc này.
Cơ thể dần có chuyển biến lạ, người tự dưng lạnh lẽo bất thường, Vỹ Điệp sờ vào trán nóng bừng liền cảm nhận cơn sốt đang kéo đến, có lẽ vì những ngày qua quá mệt mỏi mà đã lấy đi sức khỏe của cô.
Mí mắt buồn trìu khẽ động đậy, cơn sốt đến rất nhanh, một lúc sau cô lạnh run co ro rên rền trong phòng trống.
Không biết trôi qua bao lâu, trong mơ hồ, cô nhìn thấy người cô yêu ôm lấy mình, bón thuốc cho cô uống. Hắn hôn lên trán cô, thì thầm bên tai cô câu nói "Vỹ Điệp, anh yêu em..."
Thanh âm đó lẩn quẩn trong đầu, Vỹ Điệp cười khổ trước khung cảnh, là cô bệnh đến mức hoang tưởng sao ?
"Đới Nam..."
Cô vô thức vương tay muốn chạm, nhưng cơn sốt cao vùi dập cô đến mức cánh tay rất nhanh hạ xuống, cô cười nhạt nhẽo, làu bàu không thôi.
"Yến Vỹ Điệp...người ta không còn yêu mày nữa...mày lại ảo tưởng nữa rồi..."
"Yến Vỹ Điệp...đây là con đường mày đã chọn...hối hận rồi phải không?"
"Mày thật ngu dốt!"
Cô gái nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802395/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.