Thật sự rất đau...
Hắn vẫn thua, thua cho chấp niệm của hắn đối với Vỹ Điệp, dù tuyệt tình đến mấy thì trái tim này vốn đã dành trọn cho cô, thứ hắn đối xử với cô bây giờ chỉ là sự giận dữ.
Tia tình cảm và lí trí không ngừng đối kháng nhau, một vệt máu nhỏ len lỏi ra ngoài từ hai cánh môi nhạt đập vào mắt hắn. Vỹ Điệp đạt giới hạn đau đớn thể xác, cổ họng đã không thể giữ được ngụm máu đau đớn, dần dần chảy ra càng lúc càng nhiều.
"Dừng lại!"
Cánh tay chắn ngay cây gậy của Uyên Hà, mọi đông tác đều chửng lại, tưởng chừng hắn đau lòng tha cho Vỹ Điệp mà người phụ nữ kia có chút không hài lòng nhìn hắn.
Giây sau, suy nghĩ đó liền bị đá bay, hắn quẹt vệt máu trên cằm Vỹ Điệp, tàn nhẫn đẩy cô ra không chút lưu luyến. Chớp mắt hắn quay người bòng ngay Uyên Hà lên chiếc giường gần đó, vuốt ve lên khuôn mặt diễm mĩ của cô ta.
"Bảo bối, chờ anh một chút, chúng ta đổi trò chơi nhé?"
"Đổi trò?"
Uyên Hà không hiểu ý hắn nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm im, hắn gật đầu xoa mặt cô ta rất cưng chiều rồi rời tay không lưu luyến.
Hắn bước đến chỗ Vỹ Điệp đang nằm thoi thóp, cơ thể có chút co giật nhẹ vì đau, hàng cong dài không ngừng động đậy như bướm bay trong bão táp.
Máu ở dưới sàn dần sẫm màu thành một ổ đỏ thẫm kinh hãi, hắn đỡ cô gái yếu ớt ngồi dậy, bóp lấy mặt nhỏ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802403/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.