Ngày hôm sau, Ninh Thư vẫn đến trường bình thường, đến cổng trường nghe thấy có người gọi tên cô, quay đầu lại nhìn, thì ra là Tôn Hiểu Thiến.
Tôn Hiểu Thiến bắt kịp Ninh Thư, việc đầu tiên là liếc nhìn xuống ngực cô một cái, thật đáng tiếc là cô không mặc áo nịt ngực, nên không ra tay lột đồ được. Tôn Hiểu Thiến bẻ đôi củ khoai lang nướng trên tay, đưa cho Ninh Thư một nửa: "Đúng rồi, học sinh Lữ Hủy Hủy của lớp cô, chính là bạn mà phải đưa đến phòng y tế mấy lần vì hạ đường huyết đó."
Ninh Thư bỏ một miếng khoai lang vào miệng: "Sao thế?"
Tôn Hiểu Thiến nói: "Tôi thấy sắc mặt em ấy không được bình thường, chẳng có chút huyết sắc nào cả."
Ninh Thư: "Chẳng phải em ấy bị hạ đường huyết sao, người bị hạ đường huyết sắc mặt thường rất nhợt nhạt."
Tôn Hiểu Thiến vừa đi vừa nói: "Thông thường, nếu lượng đường trong máu thấp sẽ khiến người ta cảm thấy chóng mặt, nhưng sau khi biến mất, làn da sẽ trở lại bình thường, còn Lữ Hủy Hủy dường như lại không như vậy, sắc da của em ấy không được tốt cho lắm."
Ninh Thư nhíu mày.
Tôn Hiểu Thiến tiếp tục: "Điều kiện tại phòng y tế trường hạn chế, nên đề nghị ba mẹ em ấy đưa con họ đến bệnh viện kiểm tra, nếu không sao thì tốt."
Ninh Thư gật đầu: "Được."
Tôn Hiểu Thiến quay đầu nhìn Ninh Thư: "Sao mặt cô cũng kém sắc thế kia?"
Ninh Thư: "Tối hôm qua ngủ không ngon giấc."
Không biết học sinh nào làm rớt chiếc bút chì xuống đất, Ninh Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778256/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.