Nghiêm Kiều bảo Lữ Hủy Hủy về trước, anh bỏ nửa hộp khăn giấy còn lại sang một bên, nói với cô: "Hết khăn giấy rồi, anh có thể cho em mượn bờ vai."
Ninh Thư nhìn lên thấy Nghiêm Kiều, liền túm lấy anh, đem nước mắt nước mũi chùi sạch lên ngực anh. Nghiêm Kiều giơ tay lên, vỗ vỗ nhẹ vào lưng Ninh Thư, năm đó ba mẹ anh mới mất, Lễ Lễ ngày nào cũng khóc, không chịu ngủ, không chịu đi học, anh cũng dỗ dành cậu như vậy, rất có hiệu quả.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng khóc của Ninh Thư cũng dần dần lắng xuống, biến thành tiếng nức nở trầm thấp.
Nghiêm Kiều ôm lấy cô, giọng nói chua xót: "Khóc nốt lần này, sau này đừng có khóc nữa đó."
Ninh Thư lau nước mắt: "Sao Lữ Hủy Hủy lại ở cùng bà chủ tiệm trà sữa?"
Nghiêm Kiều cúi người xuống, dùng ngón tay lau nước mắt trên khóe mắt Ninh Thư: "Gặp trên đường, tình cờ bọn họ lại quen nhau."
Vốn dĩ anh còn đang nghĩ xem nên để Lữ Hủy Hủy ở đâu cho hợp lý.
Ninh Thư lui về phía sau nửa bước, dựa vào tường hành lang: "Cám ơn."
Nghiêm Kiều cũng dựa vào cùng cô, quay đầu lại nói: "Không cần nói cảm ơn với anh."
Ninh Thư cúi đầu: "Có phải em đã rất sai rồi không?"
Vốn dĩ cô không nghĩ mình làm gì sai, thậm chí còn tranh luận với chủ nhiệm Đào. Bởi vì vết thương trên tay Lữ Hủy Hủy rất đang sợ, cô sợ rằng nếu để con bé trở về, thì em ấy sẽ lại bị ba mình đánh đập tàn nhẫn hơn nữa. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778257/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.