Ninh Thư ra khỏi cổng trường, lúc này tuyết không còn rơi nữa, không biết lát nữa có tiếp tục rơi hay không. Học sinh chia thành từng nhóm hai ba người vừa nghịch tuyết vừa về nhà, rồi cùng nhau la hét khi bị đối phương nhét tuyết vào cổ áo. Trong nhóm đó, Ninh Thư thấy một bóng lưng yên tĩnh quá mức, là một học sinh trong của lớp cô.
Cô bước tới vỗ lên vai cô gái: "Lữ Hủy Hủy sao em còn chưa về nhà?"
Lữ Hủy Hủy quay đầu lại, Ninh Thư thấy em ấy đang khóc: "Làm sao vậy?"
Lữ Hủy Hủy lau nước mắt: "Ba em nói đón em mà hơn mười phút rồi vẫn chưa thấy đến."
Ninh Thư đứng bên lề đường cùng Lữ Hủy Hủy: "Hôm nay tuyết rơi, đường trơn, nên đến muộn cũng là chuyện bình thường."
Cô lấy khăn giấy đưa cho Lữ Hủy Hủy: "Đừng khóc nữa, nếu không lát nữa ba em nhìn thấy sẽ đau lòng đó."
Lữ Hủy Hủy cặn chặt môi dưới, không lên tiếng, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy. Ninh Thư cảm thấy đứa nhỏ này có chút kỳ lạ, sắp trưởng thành đến nơi rồi, mà chỉ vì ba mẹ tới đón muộn cũng có thể khóc.
Ninh Thư cởi mũ và khăn của cô ra đeo chúng cho Lữ Hủy Hủy, sức khỏe Lữ Hủy Hủy không được tốt, riêng tháng trước đã xin nghỉ hai ba lần. Cũng đã hai lần ngất xỉu do hạ đường huyết.
Ninh Thư: "Em đã mặc thêm quần nỉ bên trong chưa?"
Lữ Hủy Hủy gật đầu: "Mặc rồi ạ, mẹ em bảo em mặc."
Ninh Thư thả lỏng yên tâm hơn một chút, theo cô, nếu một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-em-co-giao-cua-toi/778255/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.