Trời sáng trút xuống, chiếu rọi ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Liễu Nha, áo lót màu trắng đã sớm bị máu tươi nhiễm đỏ, Liễu Nha không thể ngồi, chỉ có thể nằm ở trên rơm rạ ẩm ướt, đau nhức trên mông đánh tới, Nha Nha yếu đuối nhắm hai mắt, chỉ cảm thấy thân thể giống như đám mây tung bay, đau, chết lặng, trái tim, chết lặng, gương mặt Kim Minh trong lòng cũng từ từ mơ hồ.
Cửa phòng bạo thất mở ra, công công trắng noãn như đúc hết sức không kiên nhẫn lật xem ghi chép về nàng.
Trước khi gửi tới bạo thất, phải căn cứ tội danh lượng hình, Thập Ác Bất Xá đương nhiên phải chịu cực khổ nhất tối tăm nhất ở đây.
"Thanh phi? Lúc nào thì trong hoàng cung có một Thanh phi? Còn là tội danh thông dâm, không xử tử đã là Hoàng thượng nhân từ, chỗ chúng ta cũng không phải là ai cũng tới được, phi tử không có một người đăng ký trong sổ, ta thấy nên đày đi nhiễm thất đi!"
"Dạ, công công! Nhưng thương tích trên người nàng, có muốn hay không. . . . . ." Một tiểu thái giám tuổi trẻ nhỏ giọng nói.
"Thương tích? Người vào bạo thất chúng ta mà trên người còn nguyên lành? Đi, mang nàng đi, nếu không Hoàng thượng trách tội xuống, ta ngươi dánh nổi sao?"
"Dạ!"
Liễu Nha bị mang đi nhiễm thất.
Nhiễm thất, danh như ý nghĩa chính là nơi nhuộm vải, vải vóc liên miên, từng cái vạc lớn đầy nhiên liệu, những cung nhân phạm sai lầm sẽ đựng thuốc màu, chân không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939995/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.