Liễu Nha ngờ vực, theo tầm mắt của nàng ta nhìn lại, ngoài cửa gỗ cũ kỹ, bóng dáng từ từ lướt qua. Tóc bóng người rất dài, nhìn lần lượt qua hành lang hẳn là một nữ nhân.
"Thế nào?" Liễu Nha ngoái đầu nhìn lại vài nàng, chỉ thấy sắc mặt Tiền Dung chợt tái nhợt lắc đầu một cái, cũng không dám lên tiếng, đẩy dưa muối và màn thầu tới trước mặt Liễu Nha, hơi mím môi.
Trong lòng Liễu Nha hoài nghi, nhưng thấy nàng ta trầm mặc, bụng lại đói, cũng không quan tâm nhiều, bánh bao khô và dưa muối ăn cũng rất ngon, ngước mắt trông thấy Tiền Dung không ngừng nuốt nước miếng, Liễu Nha ngẩn ra, chia một nửa bánh màn thầu cho nàng ta: "Ăn chung đi, dù sao ta cũng không ăn hết!"
Tiền Dung do dự hai giây, vẫn không chống nổi nên nhận lấy, sau đó ăn như hổ đói.
"Chậm một chút!" Liễu Nha bị tướng ăn của nàng ta hù dọa.
"Cô nương. . . . . . Không biết, nô tỳ đã lâu. . . . . . Ách!" Nàng ta đột nhiên bị nghẹn, nấc cục, bưng nước trà trên bàn lên uống một hơi cạn sạch.
Trông thấy gương mặt Tiền Dung màu xám tro, Liễu Nha khẽ thở dài, đều là bởi vì mình, một nữ tử thật tốt thế nhưng chịu tội này, lập tức không nhịn được nét nửa chiếc bánh màn thầu cầm trong tay vào trong tay Tiền Dung: "Ngươi mau ăn đi, ăn nhiều một chút, ta giảm cân!"
Tiền Dung ngẩn ra, gật đầu một cái, liều mạng ăn, có lẽ là đói quá lâu, mùi vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939994/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.