Nam nhân chợt bước lên trước, vào lúc Mạc Thương cho là Hoàng thượng thiếu kiên nhẫn, bước chân của nam tử bỗng dừng lại, giống như có thứ gì quật cường mà cô độc làm hắn không bước tiếp, hắn xoay người, tầm mắt rũ thật thấp: "Hồi cung!"
Áo mãng bào màu tím bị gió lớn thổi bay, xen lẫn nam tử tức giận vô cùng, gió đêm phất qua, khắp nơi yên lặng, chỉ có từng lá cây đỏ không ngừng lung lay rơi xuống đất.
Nến đỏ được thắp lên, Mạc Thương nhìn bóng lưng Hoàng thượng, nhẹ giọng tiến lên: "Hoàng thượng, đêm đã khuya, nên an giấc thôi, ngày mai. . . . . ." Hắn ta còn chưa dứt lời, liền thấy Kim Minh lạnh lùng trợn mắt nhìn hắn ta, nửa câu nuốt trở về trong bụng.
"Ngươi đi xuống đi!" Hắn lạnh lùng phất tay, ánh nến vàng chiếu xạ ở trên mặt hắn, ngũ quan của hắn mơ hồ, mặt gầy gò và cằm nhọn nhưng mà lại như lưỡi dao tỏa sáng, trong chớp nhoáng này, nhìn hắn thật đơn độc gầy yếu.
"Dạ, Hoàng thượng!" Mạc Thương chỉ có thể hành lễ lui ra, khi sắp ra cửa, không yên lòng nhìn lại, cuối cùng vẫn khẽ thở dài một cái, từ từ đóng cửa phòng.
Cảm giác thất vọng và tức giận kỳ dị từ từ lẻn vào trong lòng, giống như một thanh lợi kiếm đâm vào trái tim hắn, trong thoáng chốc, cảm giác lạnh lẽo xông vào trong lòng hắn, ngay tiếp theo đau đớn thấu xương. Nhìn thấy Kim Huy và Thanh Thanh ở chung một chỗ, tại sao tim của hắn —— mơ hồ cảm thấy đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939997/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.