Cô gái tiến lại gần, cánh tay vung lên, hương mê bao phủ hai người đang ngủ say, đột nhiên bị gió ập đến, mí mắt càng ngày càng nặng.
Yên tĩnh, ý thức chìm trong đêm tối.
Cô gái áo trắng quỳ trên mặt đất, vươn cánh tay nhẹ nhàng vuốt lên khuôn mặt nam tử, ánh mắt hiện lên sự thống khổ: “Ngàn tính vạn tính nhưng không tính đến chiêu này, cũng được, vậy để ta giúp người” Nàng cúi đầu mở miệng, xoay người phất tay, trong gió tuyết hiện lên mười mấy bóng đen.
“Công chúa!” Nam tử hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt hung ác, thân hình cao lớn xuất hiện.
“Tạp Mỗ Nhi, thư của quốc sư đã tới chưa?” Cô gái đứng dậy, áo trắng bay phất phới, ánh mắt lạnh lùng.
Nam tử được gọi là Tạp Mỗ tiến lên dâng thư.
Mở thư ra, ánh mắt Ngọc Triệt liếc qua dòng thư, ánh mắt u ám trở nên thâm sâu.
“Quốc sư nói hắn không có biện pháp gì sao?” Ngữ khí của nàng lạnh lùng đến cực điểm.
Tạp Mỗ Nhi khó khăn nuốt nước miếng, nhẹ giọng: “Vâng, Ý tứ của Quốc sư, Công chúa tốt nhất….” Ánh mắt hung ác, làm một động tác giết người.
Đôi mi cô gái run lên.
Giết Kim Lang vương, Tiên Nô sẽ có cơ hội thống nhất giang sơn, nàng còn do dự, đưa mắt nhìn nam tử đang hôn mê, nhìn hằn nằm dưới đất.
Hắn đang ngủ, mái tóc vàng rơi trên khuôn mặt, hàng mi dài như cánh bướm đậu trên mắt, khiến cho nam tử trở nên tuấn mỹ.
Không hề giống người nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939926/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.